Sáu bài dựa trên What Color Is Your Parachute? for Teens của Carol Christen & Richard Bolles: quy trình thám tử việc làm cho người trẻ - không bài test nào chọn nghề thay bạn.
Không có chiếc mũ phân loại nào nhả ra nghề của bạn: quy hoạch nghề nghiệp thật sự là quá trình thám tử thu thập manh mối về chính mình, và nó mở rộng lựa chọn thay vì thu hẹp — tự tin quyết định đến từ dữ liệu tự điều tra, không từ điểm bài test.
Bạn có sẵn kỹ năng chuyển đổi từ những việc tưởng vô thưởng vô phạt — kể chuyện vụ án theo cấu trúc Mục tiêu/Vật cản/Thời gian/Kết quả lộ ra chúng — và gọi tên đúng bằng phân loại Things/Information/People khiến kỹ năng từ mơ hồ thành thứ liệt kê được trên giấy.
Gửi resume bừa chỉ hiệu quả cỡ 7% vì 80% việc tốt không bao giờ được đăng công khai — thám tử việc làm đi ngược chiều: phỏng vấn tìm hiểu người đang làm nghề mình tò mò, biến mỗi cuộc trò chuyện thành vừa manh mối vừa cánh cửa, và đạt tỷ lệ thành công gấp nhiều lần.
Nguyên nhân nghỉ việc số một không phải công việc mà là con người quanh nó — mã Holland và thuyết tấm gương cho đọc hoá học nơi làm việc trước khi vào: việc nhàm với người hợp vẫn thở được, việc hay với người khó vẫn rỗng, nên nhìn người trước khi nhìn cổng.
Hai người cùng phòng cùng ngành có thể cách nhau gấp đôi về tổng tài sản sau vài chục năm — quy tắc hai phần ba chi tiêu và nghiên cứu Blotnick về 100 triệu phú cho thấy cái giá thật của một nghề nằm ở đám cưới giữa thu nhập và chi tiêu nó kéo theo, và chọn đam mê hơn tiền đôi khi là phép tính dài h
'Easier to write a resume than to craft a spirit' — sơ yếu lý lịch chỉ là bản tóm tắt một đời sống đã được thiết kế: ba chữ M (mission/model/mirror) và collage đời sống lý tưởng là công cụ vẽ đời đó trước, để mỗi dòng CV sau này trích ra từ một tồn tại thật chứ không phải điểm danh những gì mình từn